Nhớ mùa thu xứ Huế

Hẹn Huế vào mùa trăng xẻ đôi, tôi ngỡ như được nhặt lại mùa hạ của mình đã tan theo nhịp sống ồn ã nơi Sài Gòn khi nhìn lá phượng bay...

Xa rồi, tôi chỉ còn nhớ cái gầy và nhỏ của Huế. Trăng mùa thu hiu hắt rơi trên dòng Hương Giang. Những con đường gầy guộc vắt ngang dọc thành phố, mát rượi màu thiên thanh cây cỏ. Bên cầu Trường Tiền, cây phượng mồ côi đứng thắp lửa cả một trời thương nhớ, một mình dệt nên mùa hè.

Ở Huế, bỗng nhiên tôi thích cảm giác ngồi ở một quán cà phê. Một mình hay với ai đi nữa thì những suy nghĩ cũng chảy về nhiều phía, mông lung vô định. Những giọt cà phê ở đất kinh kỳ theo suy tư chảy dịu dàng, lặng lẽ, như nét lắng đọng của đường phố nơi đây. Mọi thứ ở Huế đều trầm mặc theo cách của riêng mình, thoảng lắm mới nghe một tiếng còi xe, người ta đi nhẹ nhàng, cười ý vị và nói nhẹ nhàng đến nỗi ngẩn ngơ.

Không thể diễn tả hết cảm giác mà Huế mang lại cho tôi, vỏn vẹn chỉ trong ba ngày mà quá nhiều cung bậc cảm xúc! Từ nét dịu dàng của gió mùa thu mơn man khi đặt chân xuống ga Huế, vẻ thơ mộng của sương mù loang trên tàng cây buổi bình minh, đến những bước chân lang thang khắp mặt phố... Đường phố Huế thường im vắng thưa người, dạo trên đường có thể lắng đọng mà ngửi thấy mùi lá dậy hương, tiếng Huế thanh thanh như nắng sông Hương, và nghe tim mình gọi về nhiều nỗi sầu không tên. Huế có nhiều con đường rất đẹp. Tôi không biết mình đã qua lại bao nhiêu lần ở đường Lê Lợi, rẽ qua cầu Trường Tiền, ngắm Nội Thành những đêm nhiều gió, hay đứng nhìn sông Hương lặng trôi trong lòng mình.

Huế cũng thu mình nhỏ lại trong những ngôi nhà cổ, những bờ tường rêu phong phủ lên mảnh đất thần kinh này nét cổ kính rất riêng. Không hiểu sao khi nhìn những gương mặt xứ Huế, nhất là người dân lao động, tôi luôn cảm thấy có chút gì đó ưu tư, buồn bã hiện lên trên từng nét phác về họ. Lễ giáo phong kiến đã khiến con người ta luôn cảm thấy mình nhỏ bé, đa đoan.

Chắc là Huế muốn tôi buồn thêm nữa, khi tặng tôi cơn mưa vốn là đặc sản của miền đất này. Mưa Huế buồn, nền nã và kín đáo, huyễn hoặc xám cả lòng. Chắc là song hành cùng mưa Đà Lạt, thì chỉ có Huế mới buồn được như thế mà thôi!

Khi còn ở Huế, tôi đã nói nói với một người, rằng:” Chưa xa mà đã nhớ Huế rồi”. Lúc ấy, tôi thật sự không biết mình nhớ gì ở miền đất xa xôi tôi chỉ mới đặt chân đến lần đầu trong ba ngày, vội vàng và nhiều xúc cảm. Tôi nợ Huế nhiều thứ, và Huế cũng vậy. Thậm chí đến cả một bức ảnh chụp ở cầu Trường Tiền, để gọi là đã đến Huế, tôi cũng không có…

Nói lời tạm biệt với Huế sớm hơn dự kiến, tôi đi, để nỗi nhớ nuôi tôi lớn, để giữ một lời hẹn…

Bài đăng phổ biến