Thụy khúc tháng tư
Tôi thật sự rất thích đọc thơ, dù tôi không bao giờ thích làm thơ, vì luôn luôn cho rằng việc để tâm trí mình treo ngược cành cây và lãng du theo những suy nghĩ thần thoại là một điều vớ vẩn. Nhưng một nửa trong con người tôi vẫn là cái gì đó rất lãng mạn và đa tình. May mà tôi rất khó yêu, chứ không thì... :))
Thụy
khúc
Mùa
này sáng sớm sương giăng đầy
Trời
chưa thực nắng vẫn mù mây
Một
chút khói sương về qua mắt
Những
mẩu vu vơ em có hay?
Ta
biết lòng em vẫn bụi trần
Thinh
không chưa lặng dấu bàn chân
Tháng
Tư về chớm hồn em nở
Kìa
khúc huyền âm thoáng đục trầm
Ta
ngắm nhìn em giữa lục hồng
Khói
từ bọt sóng khói mênh mông
Yên
ba dào dạt làn thu thủy
Đôi
cánh má em ửng sắc hồng
Ta
đi cô độc sầu muôn thưở
Như
sói đồng hoang ngậm ánh vàng
Em.
Đó trinh nguyên còn khẽ ngậm
Đâu
biết gì đâu. Mộng sẽ sàng
Một
chút trăng lên lúc ngả chiều
Giời
còn chửa tối, mảnh hồn xiêu
Nhìn
vào trong mắt, lời không nói
Tự
tại mà thôi, chớ hỏi nhiều.
Ừ
đấy cứ coi là tâm tưởng
Lặng
gặp nhau rồi lặng lẽ đi
Lặng
cả vui buồn trong sóng mắt
Lặng
cả đợi chờ, lặng nghĩ suy.
Em
cười cho rạng góc hồn ta
Em
cứ bình yên chớ nhạt nhòa
Một
mảnh cõi đời, tam lục ngũ
Một
ngày em lại điệu hoan ca.
Những
giọt sương đời lặng lẽ roi
Thâm
vào cho tận những chơi vơi
Tóc
biếc em bay chiều cả gió
Một
sợi vô tình lạc đến tôi.
Đừng
nói vườn khuya đã lặng thầm
Từng
chồi non nẩy những thanh âm
Để
thấy lời ta trong lời gió
Em
hãy vô thanh, hiểu ý ngầm.
Thêm
hôm nay nữa, thế còn ba
Ta
hát ngợi em dáng ngọc ngà
Tay
phím run run bên chén rượu
Còn
em, em uống giọt hồn ta.
Khuyết danh

